Nhịp sống thời trang

Nhịp sống thòi trang 1

Áo đồng phục gia đình :Tôi gặp anh trong một buổi cà phê chém gió cùng bạn bè. Anh rất đổi bình thường, không đẹp trai, không bóng bẩy mà lại còn rất ít nói. Thế nhưng lại có sức hút mảnh liệt với tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nói ra thì có hơi xấu hổ vì tôi là người đã chủ động xin số điện thoại của anh. Tôi đã phải lấy hết dũng khí để viết cho anh những dòng tin nhắn đầu tiên và may sao anh đáp lại chúng. Mọi thứ cứ như đã được sắp đặt, chúng tôi cứ thế trò chuyện qua lại, hẹn hò rồi chính thức trở thành người yêu. Tình yêu của tôi cũng bình dị như bao người, cũng có vui có buồn... có hờn có giận... có những lời chia tay trót dại thốt ra... nhưng cuối cùng chúng tôi đã tha thứ để rồi về chung một mái nhà. Tôi còn nhớ như in cái ngày tôi sinh ku Bin, anh luống ca luống cuống không biết phải làm gì ngoài nắm chặt đôi bàn tay tôi và liên tục nói “Có anh đây! Có anh đây!”. Rồi nhóc con được một tuổi, anh quyết định làm một bộ áo gia đình và chụp thật nhiều thật nhiều ảnh kỷ niệm. Có lẽ đây là lần mà tôi thấy chồng lãng mạn nhất từ thời mới quen đến giờ. Có vẻ thiên thần nhỏ bé này đã thay đổi con người anh. Từ một người ít nói anh trở nên vui vẻ hòa đồng hơn. Từ một người khô khan anh bắt đầu biết tặng hoa, mua quà cho tôi vào những dịp lễ. Và cũng như trở thành truyền thống, mỗi năm sinh nhật ku Bin ngoài những món đồ con yêu thích thì luôn có một bộ áo gia đình và những tấm hình được ảnh lồng ghép cẩn thận trong quyển album to tướng. Anh bảo “Anh muốn khi con nhìn lại những bức ảnh này, con sẽ thấy con đã được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc như thế nào. Con sẽ biết ba mẹ đã yêu con nhiều ra sao. Và khi con đã có

áo đồng phục gia đình, con sẽ biết trân trọng gia đình của con nhiều như ba mẹ đã trân trọng”. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ku Bin cũng đã lên lớp 3. Vợ chồng tôi muốn có thêm đứa nữa nhưng thật không may khi tôi mắc phải căn bệnh ung thư và phải cắt bỏ buồng trứng. Chính lúc này, ku Bin và tình yêu của chồng là niềm an ủi lớn lao nhất với tôi. Tôi không bao giờ muốn rời xa hai con người yêu thương ấy. Nhưng rồi cái này tôi không mong đợi cũng tới, Ku Bin sang Mỹ du học. Vẫn thói quen cũ, chồng tôi đặt một bộ áo gia đình và hẹn cả nhà mặc nó ra sân bay. Anh không nói gì nhiều chỉ dặn con khi nào mặc chiếc áo này thì nhớ dành 5 phút thôi, gọi cho ba mẹ và tiễn con vào quầy thủ tục. Nó đi rồi, nhà giờ vắng tênh chỉ có hai con người lủi thủi ra vào trông ngóng những cuộc điện thoại. Mỗi lần tiếng chuông reo là lòng tôi như mở hội. Có những hôm nó bận không gọi về được, hai ông bà chỉ biết nhìn nhau thiểu não rồi thở dài. Hôm nào tôi cũng dọn phòng nó và hôm nào cũng xếp đi xếp lại những

áo đồng phục gia đình chiếc áo bé tẹo mà nó đã mặc, xem hết quyển album mà chồng tôi tích góp trong từng ấy năm. Tôi lật từng trang album ảnh, hít một hơi thật sâu vào những chiếc áo gia đình mà chúng tôi đã có và cảm nhận như có tiếng cười nói của con ở đây. Chỉ cầu mong sao thời gian trôi thật nhanh để nó lại về trong vòng tay của chúng tôi.

 
 


Các tin khác

Có thể bạn quan tâm

AGD003

Giá: 340.000 VNĐ

AGD002

Giá: 340.000 VNĐ

AGD001

Giá: 340.000 VNĐ

AD011

Giá: 180.000 VNĐ

AD010

Giá: 180.000 VNĐ

AD009

Giá: 180.000 VNĐ

ACT014

Giá: 250.000 VNĐ

ACT013

Giá: 250.000 VNĐ

ACT012

Giá: 250.000 VNĐ

AD008

Giá: 170.000 VNĐ